Jirô Horikoshi Namlete tạo blog cho vui chứ không gì cả.

Doesn't smell like team spirit (2002)

» writing

Post in: Dưỡng già Arena

Steven Wells (dịch bởi Namlete)

Khi những kẻ “chiếu dưới” dũng cảm của đội tuyển Anh ra sân đối đầu với Slovakia hùng mạnh vào thứ Bảy này, tôi sẽ vừa la ó, vừa cổ vũ. Bởi vì, xét cho cùng, trong đội tuyển Anh cũng có những cầu thủ “dễ mến” phải không? Như Becksy (Beckham) và Oweny (Owen) chẳng hạn. Nhưng cũng có những gã đáng ghét - cứ nhìn vào bất cứ ai chơi cho Leeds là biết. Nhưng đó chỉ là ý kiến của tôi, mà ý kiến của tôi thì không đáng tin lắm đâu, vì tôi chẳng biết quái gì về bóng đá cả.

Vậy nên, tôi đã nhờ “hướng dẫn viên tâm linh” của mình - Kurt Cobain, ca sĩ quá cố của ban nhạc “grunge” huyền thoại Nirvana - đưa ra nhận xét. Và anh ấy nói:

“Whoo! Whoooooo! Không, anh bạn, bọn họ đều dở tệ cả. Có tí hi rô en nào không?”

Mấy fan cuồng của người đã khuất đang háo hức chờ đợi cuốn nhật ký của Kurt được xuất bản vào tháng 11 tới. Và theo dự đoán, cuốn sách này sẽ chứa đựng kha khá điều thú vị dành cho các fan thể thao.

Bởi vì Kurt là một tay golf cừ khôi, một vận động viên bơi lội, một nhà thể dục dụng cụ tài năng, một cầu thủ bóng đá xuất sắc … Ờ thôi, tôi chịu, tôi không thể tiếp tục bịa chuyện nữa.

Tất cả những điều đó đều là xạo ke. Kurt dở tệ trong mọi môn thể thao. Thực ra, anh ấy chẳng chơi môn nào cả. Vì Kurt quá “cool” để dính dáng đến thể thao. Kurt chỉ làm những thứ thật sự “chất”-chẳng hạn như t.r.ầ.m c.ả.m, hoài nghi, chán đời, và sáng tác những bản rock quặn thắt ruột gan với ca từ đầy u ám, hoài nghi và chán đời. À, và cả việc chích hi rô en nữa.

Thế nên, có thể chắc chắn một điều: Kurt ghét thể thao. Tất cả các môn. Điều đó thể hiện rất rõ trong MV của Nirvana cho bài Smells Like Teen Spirit. Nó tái hiện lại một buổi cổ vũ trong phòng tập của một trường trung học Mỹ - một kiểu như MV …Baby One More Time của Britney Spears vậy.

Nhưng thay vì đẩy sự gợi cảm lên mức 11/10 rồi dán chặt nút vặn như Britney - với váy ngắn, tóc buộc hai bên, pom-pom tung bay và, ôi trời ạ, tôi đang nhỏ dãi lên bàn phím đây- Kurt lại cho đội cổ vũ mặc đồ đen tang tóc và đeo mặt nạ đầu lâu. Vì, theo anh ấy, THỂ THAO = CÁI C H * T, OK?

Mà có lẽ anh ấy nói đúng.

Hồi tưởng:

Tôi đang lang thang trước cổng một trường trung học Mỹ. Hôm nay là tròn một năm sau vụ t h ả m sát Columbine (khi một nhóm “goth” n.ổ hoa cải sát hại nhiều bạn học của mình). Tôi có mặt ở đây, giả vờ như một phóng viên thực thụ.

Vì lý do nào đó, chẳng ai trong trường muốn nói chuyện với tôi. Thậm chí, tôi và nhiếp ảnh gia bị bảo vệ đuổi đi. Thế là chúng tôi đành dạt qua một điểm du lịch gần đó – m.ộ Buffalo Bill. Và ngay trước cửa hàng lưu niệm, một cậu nhóc tóc dài, gầy nhẳng bước đến xin điếu thuốc và hỏi chúng tôi đang làm gì.

Chúng tôi kể cho cậu ta nghe.

“Tôi có mặt ở đó hôm ấy!” cậu ta nói. “Mà nói thật, điều đáng ngạc nhiên duy nhất là nó không xảy ra sớm hơn.”

Cậu ấy không nói rằng vụ thảm s*t là đúng đắn, cũng không bênh vực kẻ giết người. Nhưng cậu ta cay đắng mô tả một nền văn hóa học đường tôn vinh vận động viên như những vị thần, trong khi mọi hình thức biểu đạt khác đều bị coi thường, chế giễu hoặc thẳng thừng gạt bỏ.

Tóm lại, theo lời cậu nhóc ấy, tất cả những gì chúng ta tưởng tượng về trường học Mỹ - đặc biệt là cảnh các vận động viên hống hách bắt nạt hội mọt sách và lập dị - đều hoàn toàn chính xác. Y như phim ảnh vậy.

“Đúng rồi, y hệt phim Heathers, anh bạn.”

Có lẽ đó là lý do tại sao chẳng ai thấy ảnh Kurt Cobain chơi bóng bầu dục bao giờ.

Nhưng nước Anh thì khác…

Ở bên này bờ đại dương, vận động viên hàng đầu của chúng tôi không hẳn là mấy gã lực lưỡng não phẳng. À không, thực ra cũng thế thôi. Nhưng hãy nhìn vào hội nhạc sĩ “tâm hồn nhạy cảm” của chúng tôi mà xem.

  • Damon Albarn (Blur) – FAN CUỒNG Chelsea.
  • Hai gã Liam và Noel nhà Gallagher (Oasis) – PHÁT CUỒNG vì Man City.
  • Richard Ashcroft – SỐNG CHẾT với Man Utd.

Còn Jarvis Cocker (Pulp) - hóa thân sống động của hình mẫu nghệ sĩ bohemian gầy gò, rụt rè - lại dành phần lớn thời gian chơi bóng hơn là đọc Baudelaire và nhâm nhi absinthe trong những quán bar u ám ở Camden.

Ngay cả Steve Lamacq, DJ indie số một của Radio 1, người hâm mộ Nirvana cuồng nhiệt nhất của nước Anh, cũng là … một thủ môn. Nói đơn giản, ở Anh, ngay cả goth cũng chơi bóng đá.

Có lần, tại Glastonbury, người ta tổ chức một giải bóng đá 6 người dành cho goth. Trong trận chung kết, Nosferatu United đã đánh bại Athletico Undead 1-0. Được rồi, tôi bịa ra đấy. Nhưng thông điệp vẫn còn nguyên giá trị.

Nhưng rồi mọi thứ chệch hướng. Một số cậu bé đá bóng trong giờ ra chơi lọt vào đội tuyển trường. Một số được đội chuyên nghiệp tuyển chọn. Và một số ít trong đó biến bóng đá thành sự nghiệp.

Và rồi… họ bắt đầu hành hung tài xế taxi, đ.á.n.h đ.ậ.p vợ con, đua xe (theo nghĩa hàm ý phân biệt) với nhân viên McDonald’s, nhổ nước bọt vào đồng đội, nhận hối lộ từ các tổ chức cá cược Hồng Kông, thấy Chris Moyles hài hước, và… đ.ậ.p gãy xương hàm đồng đội khi họ đang ngủ.

Thật ra, nghĩ kỹ mà xem, cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đúng là một lũ khốn.

Vậy nên, giải pháp ở đây là gì?

Dễ thôi! Hãy tráo nghề giữa nhạc sĩ indie và cầu thủ bóng đá!

Khi đó, Jarvis Cocker sẽ là cầu thủ cứng rắn nhất Ngoại hạng Anh. Còn nền âm nhạc Anh sẽ tụt dốc thảm hại, quay về thời kỳ tăm tối của Diamond Lights (ca khúc thảm họa của Glenn Hoddle & Chris Waddle).

Tuyển Anh cũng sẽ bị Slovakia và Macedonia nghiền nát, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ được dự World Cup nữa.

Nhưng ít nhất, chúng ta có thể tự hào rằng đội tuyển đại diện nước Anh ra quốc tế là những quý ông đọc sách, mê phim Pháp, và ghét Brothers in Arms của Dire Straits.

Vậy Kurt, anh đã hài lòng chưa?